Quảng
Ninh là một tỉnh lớn ở địa
đầu phía đông bắc Việt Nam.
Tỉnh Quảng Ninh có
dáng một h́nh chữ nhật lệch nằm
chếch theo hướng đông bắc - tây
nam. Phía tây tựa lưng vào núi rừng trùng
điệp. Phía đông nghiêng xuống nửa
phần đầu vịnh Bắc bộ
với bờ biển khúc khuỷu nhiều
cửa sông và băi triều, bên ngoài là hơn
hai ngh́n ḥn đảo lớn nhỏ, trong đó
có 1.030 đảo có tên, c̣n lại hơn
một ngh́n ḥn đảo chưa có tên. Quảng
Ninh có toạ độ địa lư khoảng
106o26' đến 108o31' kinh độ
đông và từ 20o40' đến 21o40'
vĩ độ bắc. Bề ngang từ đông
sang tây, nơi rộng nhất là 195 km. Bề
dọc từ bắc xuống nam khoảng 102
km. Điểm cực bắc là dăy núi cao
thuộc thôn Mỏ Tọng, xă Hoành Mô, huyện B́nh
Liêu. Điểm cực nam ở đảo
Hạ Mai thuộc xă Ngọc Vừng, huyện
Vân Đồn. Điểm cực tây là sông Vàng
Chua ở xă B́nh Dương và xă Nguyễn
Huệ, huyện Đông Triều. Điểm
cực đông trên đất liền là mũi
Gót ở đông bắc xă Trà Cổ, thị xă
Móng Cái. Quảng
Ninh có biên giới quốc gia và hải
phận giáp giới nước Cộng hoà Nhân
dân Trung Hoa. Trên đất liền, phía bắc
của tỉnh (có các huyện B́nh Liêu,
Hải Hà và thị xă Móng Cái) giáp huyện Pḥng
Thành và thị trấn Đông Hưng, tỉnh
Quảng Tây với 132,8 km đường biên
giới; phía đông là vịnh Bắc Bộ;
phía tây giáp các tỉnh Lạng Sơn, Bắc
Giang, Hải Dương; phía nam giáp Hải Pḥng.
Bờ biển dài 250 km. Diện tích tự nhiên toàn tỉnh
Quảng Ninh là 8.239,243 km2(phần
đă xác định). Trong đó diện tích
đất liền là 5.938 km2; vùng đảo,
vịnh, biển (nội thuỷ) là 2.448,853 km2.
Riêng các đảo có tổng diện tích là
619,913 km2.