|
Nghề
đánh bắt hải sản
Vùng biển Quảng Ninh có
nguồn lợi thủy sản rất phong phú, có
nhiều loại tôm cá, nhiều loại hải
sản quư có giá trị kinh tế cao cả
ở trong nước và xuất khẩu như các
loại cá ngon nổi tiếng: chim, thu, nhụ,
đé, song, ngừ, các đặc sản như:
tôm he, mực ống, cua, ghẹ, sái sùng, ṣ
huyết, hải sâm, ngán, các loại ốc...
Đánh bắt hải
sản ở Quảng Ninh là một nghề
truyền thống, có lịch sử lâu đời,
đến nay vẫn c̣n tồn tại nhiều
cách thức đánh bắt thủ công cổ
truyền, không những có ư nghĩa về
mặt kinh tế xă hội mà c̣n có ư nghĩa
rất lớn về mặt văn hoá và du
lịch.
Trong những năm
gần đây, Quảng Ninh đă quan tâm đầu
tư nâng cấp tàu thuyền, ngư cụ,
trang thiết bị hiện đại để
đánh bắt xa bờ, nâng cao sản lượng,
kết hợp với việc đẩy mạnh
nuôi trồng thủy sản ở ven bờ.
Đó là một hướng đi đúng, phù
hợp với thời đại theo hướng
công nghiệp hoá, hiện đại hoá.
Hiện tại người dân
vùng biển Quảng Ninh c̣n duy tŕ nghề đánh
bắt hải sản bằng thủ công khá
phổ biến. Đó là các nghề: nghề
câu mực, câu cá song; câu
cáy; nghề
chă, nghề chài; nghề
đào sái sùng; nghề
đánh cá đèn; nghề
cào ngán, cào thiếp, nghề bổ hà,...
Nghề
câu mực, câu cá song
có ư nghĩa kinh tế lớn. Mấy năm
vừa qua, nghề câu cá song phát triển
rất mạnh ở vùng biển Cô Tô. Có đêm
một người thu được vài
triệu đồng.
Câu
cáy
ở ven biển, ở những băi sú vẹt thường
là để giải trí, đi câu cho vui và
kết hợp kiếm bát canh cho khoẻ người.
Câu cáy không cần mồi, chỉ cần 2 - 3 lưỡi
câu buộc chụm lại, thả xuống cáy
chạy ra ngậm càng vào, thế là nhấc
vội lên, không cần phải gỡ mà cáy
tự nhả càng ra rơi vào giỏ đựng.
Nghề
chă, nghề chài
bằng thuyền nhỏ, không ra khơi xa,
chỉ ở trong vịnh, ven bờ. Có khi cả
gia đ́nh sống trên một chiếc thuyền
nhỏ. Cảnh thường gặp và gây
ấn tượng là cảnh phơi lưới
thường thấy ở lán bè thành phố
Hạ Long mà các họa sĩ đă thể
hiện trong các bức tranh của ḿnh.
Nghề
đánh cá đèn: Cách
đây vài chục năm trên vùng biển
Quảng Ninh c̣n rất phổ biến nghề
đánh cá đèn. Khi đèn thắp sáng trong
đêm th́ cá đua nhau t́m đến và người
ta bủa lưới bắt cá. Du khách có
dịp đi cùng thuyền đánh cá đèn tha
hồ mà ngắm nh́n tôm cá tung tăng bơi
lội dưới ánh đèn. Người ngư
dân vớt mực đem nướng trên
phễu đèn rồi chủ khách cùng ăn.
Mực tươi nướng thơm phức,
ngọt lịm, nhấm nháp với một vài chén
rượu, du khách như cảm thấy
cảnh thần tiên trên mặt biển. Mặt
biển trong đêm rực sáng như một thành
phố nổi thật là ngoạn mục nên thơ.
Nghề
đào sái sùng:
Người đi đào sái sùng lăm lăm
trong tay cái mai, cán d́u, mắt quan sát về phía
trước, bước chân đi nhẹ nhàng.
Khi phát hiện có sái sùng th́ họ hết
sức nhanh nhẹn dùng mai lao xuống cát
hất vội con sái sùng nâng lên, nhặt
đưa ngay vào giỏ. Nếu đẩy
mạnh và chậm một chút th́ sái sùng
luồn sâu vào trong cát rất khó bắt. Nh́n
ngắm cảnh đào bắt sái sùng có cảm
tưởng như thấy người nghệ sĩ
đang biểu diễn trên băi cát rất điệu
nghệ, cũng rất gây ấn tượng.
Quảng Ninh có ngư trường
rộng lớn, có bờ biển dài hơn 250 km
từ Trà Cổ thuộc thị xă Móng Cái giáp
với Trung Quốc đến đảo Hà Nam
thuộc huyện Yên Hưng giáp với Hải
Pḥng.
Kết quả khai quật
ở nhiều di chỉ khảo cổ học
ở vùng biển Hạ Long cho thấy nghề
đánh bắt hải sản xuất hiện
rất sớm, cách đây bốn, năm ngàn năm
đến sáu, bảy ngàn năm. Đó là các ḥn
ch́ lưới bằng đất nung, các mũi
nhọn, kim khâu bằng xương để
đan lưới t́m thấy ở các di chỉ
Soi Nhụ, Thoi Giếng, Ngọc Vừng, Hoàng Tân...
hiện được lưu giữ và trưng
bày tại Bảo tàng Quảng Ninh.
|